Thân phận gái Việt thời “Đỉnh Cao – Xã Nghĩa”

Tác giả/Nhân vật: Trần Chương Lương |20-11-2002| 478 lần xem | 0 Phê Bình » |

Thiên niên thế kỷ thứ ba
Cảnh buôn nô lệ diễn ra hằng ngày
VIỆT NAM mới có cảnh này
”Đỉnh cao trí tuệ” phơi bày người coi!
Làm thân con gái nước tôi
Yên phận sống khổ suốt đời thì thôi
Nếu không muốn có chút “hờí”
Sẵn luôn có kẻ đến nơi mồi chào:
Nào là ngoại quốc sang giàu
Nào là ngoại quốc để đâu hết tiền
Bùi tai một bước thành tiên!
Để rồi một bước theo liền tai ương:
Những tên ngoại quốc có tiền,
Bỏ ra mua được vợ hiền về ngay!
Họ là những khách quen tay
Họ ở Bình Nhưỡng, Hán Thành, Đài Loan,
Họ ở Cam Bốt Thái Lan
Xưa kia cũng giống miền Nam thôi mà
Nhưng nay đã khác quá xa:
Là nơi mơ ước gái nhà Việt Nam
Ôi tủi phận gái Việt Nam!
Làm thân nhi nữ trong thời ”Đỉnh cao”
Chỉ là gái bán… khác nào
”Chiều chiều dạo bến Ninh Kiều,
Dưới chân tượng bác đĩ nhiều hơn dân” (*)
Sự thật đâu phải phân trần
Đúng là ảo tưởng của “phần làm dâu”
Mua về chẳng được bao lâu
Gả qua gả lại thanh lâu gả vào
Thế là vỡ mộng “làm giàu”
Gái ngoan nước Việt cơ cầu từ đây,
Nhờ ơn bác đảng cao dày
Nghĩa sâu bác đảng thế này ai ơi!
Bao năm bác đảng trên ngôi
Bao năm gái Việt sống đời gái chơi
Khi mua dâu thực vợ con
Nhưng trong thực tế lại còn vợ cha
Tệ hơn nữa vợ cả nhà
Anh em cùng hưởng món quà chơi chung
Nàng dâu Việt thành đồ dùng
Để cho bọn phỉ chúng hùng hục chơi
Bao năm bác đảng trên ngôi
Bao năm gái Việt lệ rơi nhục nhằn
Nô lệ tình dục ngoại nhân
Chỉ vì cuộc sống bần hàn chịu thua
Bằng chứng báo chí đã đưa:
Sáu chục ngàn mới bị lùa về đây
Việt Nam mới có cảnh này
“Xã Hội Chủ Nghĩa” thế này ai ơi
Con gái vừa mấy tuổi đời
Chỉ độ mười một mười hai thôi mà
Cao lắm cũng chỉ mười ba
Vì nhà quá khổ mẹ cha không tiền
Nên em đành phải kết duyên
Lấy người ngoại quốc kiếm tiền nuôi cha
Ngoại kiều thường ở phương xa
Tiền, vốn sẵn có, tiêu pha lại càng
Thế nên hai kẻ họp bàn
Nhà nước với lại ngoại bang kết đoàn
Bao nhiêu bé Việt đem sang
Chúng đều thầu hết đẹp hàng Việt Nam
Việt Nam nổi tiếng trên ”làng”
Gái chơi thật tuyệt thế gian đâu bằng!
Cũng nhờ bác đảng nên… chăng
Xuất khẩu con nít nhử thằng háo dâm
Bác đảng vì thế càng giàu
Giàu trên xương máu trên đầu nhân dân
Xương máu đóng góp tám phần
Hai phần còn lại là phần của Em:
Của em cái ”nớ” đáng khen
Ngày xưa cái nớ nhiều phen bác… mò
Bác mò xong, bác lại lo!
Sợ để dân biết “mặt mo” còn gì
Cho nên bác tính thật… kỹ:
Chơi xong giết quách quăng đi là vừa!!
Chẳng lẽ bác… lại… “mò…cua” !?
”Cha già dân tôc” mò cua sao đành!
Bác vốn là quỉ râu xanh,
Nên bác “chơí” hết chẳng cần đẹp sang
Thậm chí cả gái “sang ngang”
Con sen con ở bác đem ”làm” hoài
MINH KHAI vợ gã HỒNG PHONG
Vợ người đồng chí cũng không thoát nào
Con rơi con rớt ngoài rào
Con rơi con rớt con nào cũng ta
Con nào mà chẳng giống cha
Ba Đình cái xác so ra khác gì
Vì chưng sợ có vết tỳ
Hoen danh ”thần tượng”, bác thì ra tay
Vì vậy bác phải ra tay
Vì vậy bác phải tính ngay
Phải khai họ mẹ, dòng Tày đúng hơn
Nêu cao tiếng tốt danh thơm
Bây giờ nước Việt thật hơn nước người!
Có tên đảng Tổng Đười ươi
Mang danh dòng dõi là người thổ dân
Thêm nhục nhã biết bao phần
Con Hồng cháu Lạc ra thân phận này
Cả nước im lặng làm ngây!
Để cho thằng Mán thằng Tày chỉ huy
Đúng là giòng dõi “‘Chính Mi”…

Trần Chương Lương

(*) Đồng dao mới ở VN ngày nay

Mời bạn viết lời phê bình:

(- Không cần phải đăng nhập - Có thể đánh tiếng Việt)
Tên (cần phải ghi):
Điện Thư (cần phải ghi . Sẽ được giữ kín) :
Website:
Viết Phê Bình trong khung dưới đây :

Bài cùng Chủ Đề

Ở nơi có giấc mơ chèm nhẹp

Con ruồi ở đường rầy xe lửa bu cạnh cục ghèn trên khoé mắt đứa trẻ một cục ghèn ướt – một giọt lệ khô là màu nắng chiều Sài Gòn ngày mất giấc mơ Đường rầy dẫn rác đầy phố theo gió người túa ra bên triền đường rầy nơi bóng đêm dâng lên đứa bé...

Gởi những người biết khóc trong hôm nay

Những trái tim sống bằng ý thức tôi không biết chúng ta còn lại bao nhiêu nhịp đập hãy hát với tôi hôm nay trái tim nóng án cáo buộc các nhà dân chủ là lửa chúng ta thấy mặt nhau giữa bóng tối độc tài Hôm nay Sài Gòn mưa tối đất trên bộ mặt nhầy nhụa của độc...

Tiếng Mẹ Gọi Từ Ngàn Năm Lịch Sử

Tiếng Mẹ gọi từ ngàn năm lịch sử: " Trổi dậy con giặc dày xéo non sông Thúc giục con bừng lửa cháy trong lòng Cơn quốc biến phải liều mình cứu nước Cơn quốc biến hô vang lời quyết chiến Đứng lên con vì tổ quốc hưng vong Đứng lên con làm rạng giống Lạc...

Đảng mới cần biết ơn dân

Đảng mới cần biết ơn dân, Sao dân lại phải tri ân Đảng mình? Đảng tự xưng tụng “anh minh”, Nhờ thành tích các Bộ, ngành tiến dâng. Đảng nợ dân biết bao lần, Tảng lờ, né tránh rồi dần lãng quên. Đảng nẹt dân nắm độc quyền, Ăn trên ngồi trốc tranh,...

Những ngày báo hiệu mùa Xuân

Nước biển đổ vào quanh Hải phòng ngày bão Làng mạc bồng bềnh trời đất bềnh bồng Ở những ngọn tre xác xơ mốc lên chất muối Còn lại ít rơm khô của mái nhà trôi Những mảnh lưới thuyền ai bay tan tác Xe gạo ngày đêm từ Hải phòng về các xóm Chúng tôi đêm ngày...

Anh có nghe không

Cửa đóng lại từ chín giờ Không một cuốn sách chờ đợi Dù những ngôi sao đang nở trên trời Dù đêm mùa Xuân bắt đầu trở lại Tất cả hướng về biển Bọt cứ tan trên bãi cát xa Mà cửa bể vẫn im lìm chưa mở Bao giờ nghe được bản tình ca Bao giờ bình yên xem...

Bài ca Điếu Cày

“…Nội xâm còn yên ghế, đất nước còn đắng cay!…” (Hát về nhà báo tự do dũng cảm – blogger Điếu Cày) Điếu Cày ơi Điếu Cày Nghĩa khí, lòng ta say! Lũ vua quan bán nước Bắt anh dâng quan thầy. Lũ trốn nợ nhân dân Vu anh tội trốn thuế Nội xâm còn yên...

Suy Nghĩ Về 33 Thợ Mỏ Chile Và 9 Ngư Dân Việt Nam

(Sau khi thống kê các  tin tức cập nhật về số phận các ngư dân trên báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên ngày 17-10-2010)  14 giờ ngày 5 tháng 8 xảy ra sự cố sập hầm 33 thợ mỏ khai thác vàng và đồng người Chile bị chôn trong lòng đất Quặng kim loại làm sao quý bằng quặng...

Bài học xương máu con đường Việt Nam

Các đảng chính trị thời nay Lựa chọn, giới thiệu nhân tài trước dân. Việc nước trao quyền cá nhân, Đảng không vi hiến ép sân chính quyền. Nghị trường đa đảng, đa nguyên, Chính sách Đảng – quyền lực mềm hậu phương, Tạo nên sức sống Nghị trường, Cọ xát nảy...

Giã biệt những chiều thu Thăng Long

Kính gửi nhà báo Lê Phú Khải và Người Buôn Gió Tôi đã về dự đại lễ Thăng Long, Đường Bà Triệu vẫn vương mùi hoa sữa Cốm làng Vòng nay không còn nữa, Vây kín làng là dự án chung cư, Làng Mơ, làng Táo không còn như xưa, Nhật Tân, Ngọc Hà đâu còn hoa nữa. Mặt...