Gió đã chuyển

Tác giả/Nhân vật: Tưởng Năng Tiến |11-08-2006| 3 lần xem | 0 Phê Bình » |

“Trong những năm 30, Liên Bang Xô Viết không có một nhà bất đồng chính kiến nào, ít nhất thì cũng không có người nào được phương Tây biết đến… Nếu Gandhi của Ấn Độ đối diện với chế độ chính trị của Stalin hay Hitler thì chắc chắn cuộc đấu tranh của ông đã bị dập tắt trước khi nó bắt đầu” (Natan Sharansky, The Case For Democracy – Trans. Trần Trung Việt)

Cho đến những năm đầu của thế kỷ 21- dù khi Liên Bang Xô Viết đã tan hàng, và chủ nghĩa cộng sản sập tiệm từ lâu – mọi chính kiến bất đồng vẫn không được chấp nhận, ở Việt Nam. Vụ “Kết Ước Năm Hai Ngàn” là thí dụ tiêu biểu cho một “cuộc đấu tranh bị dập tắt trước khi nó bắt đầu,” như thế. Bản Kết Ước này, toàn văn, như sau:

Thế kỷ 21 và thiên niên kỷ thứ ba đến vào giữa lúc mà xu hướng toàn cầu hóa đã trở thành áp đảo. Trong kỷ nguyên mới này, cũng là kỷ nguyên của sáng kiến và sự hiểu biết, các quốc gia mà biên giới được coi như hàng rào ngăn chặn đà tiến chung và những giá trị phổ cập của loài người sẽ không còn lý do tồn tại và sẽ không thể tồn tại. Các quốc gia như thế sẽ không được sự hương ứng của người dân, sẽ không động viên được nội lực, sẽ thua kém, sẽ bị giải thể trong lòng người và sau cùng sẽ tan rã.

Chúng tôi là những người Việt Nam cùng chia sẻ một lo âu trước sự tụt hậu của đất nước, trước sự thờ ơ của quần chúng và trước sự thiếu tầm nhìn của nhiều người lãnh đạo đất nước. Chúng tôi tin là phải tìm ra một giải đáp chung cho những khó khăn của đất nước; sự kiện người dân mất lòng tin và ý thức cộng đồng, mỗi người tự tìm một giải pháp cá nhân là rất nguy hại cho đất nước và cho mọi người. Chúng tôi muốn giữ đất nước mà ông cha đã đổ mồ hôi và xương máu tạo dựng cho con cháu. Chúng tôi muốn để lại cho các thế hệ mai sau một đất nước đẹp hơn, đáng yêu và đáng tự hào hơn.

Chúng tôi quan niệm đất nước cần cho mọi người, vì đó là một tình cảm và một không gian tương trợ giữa những người cùng một ngôn ngữ, lịch sử và văn hóa. Ðất nước ấy nhìn nhận và bảo đảm chỗ đứng và tiếng nói ngang nhau cho mọi người.

Bạo lực và đàn áp phải được loại bỏ, thay vào đó, đối thoại, thoả hiệp và hợp tác phải được tôn vinh như những giá trị nền tảng của xã hội; mọi người Việt Nam phải quí mến nhau trong sự tôn trọng mọi khác biệt. Nhà nước phải xuất phát từ nhân dân qua một chọn lựa thực sự tự do; nhà nước ấy có sứ mạng làm công cụ của toàn dân để thực hiện một dự án tương lai chung, liên tục hình thành và đổi mới, nhưng lúc nào cũng được mọi người tự nguyện chấp nhận.

Chúng tôi tin tưởng rằng nếu được quan niệm lại một cách đúng đắn để phát huy được nội lực và trí tuệ toàn dân, đất nước ta có thể vươn lên rất mạnh mẽ; giành được một chỗ đứng vẻ vang trên thế giới và góp phần xứng đáng làm đẹp hơn một trái đất đã trở thành mái nhà chung của nhân loại anh em.

Ðầu thiên niên kỷ thứ hai, ông cha ta đã mở ra kỷ nguyên tự chủ. Chúng ta hãy bước qua mọi ngăn cách và hận thù để phấn đấu và động viên nhau phấn đấu mở ra cùng với thiên niên kỷ thứ ba kỷ nguyên của một nước Việt Nam tự do và dân chủ.

Dù chỉ chứa đựng những lời kêu gọi cho tự do/ dân chủ một cách hết sức thiết tha và hoà nhã như vậy, Kết Ước Năm 2000 đã khiến cho một số người (trong đó có ông Hà Sĩ Phu) bị đe doạ lãnh án tử hình, với tội danh phản quốc, chỉ vì nhà đương cuộc Việt Nam tin rằng ông Hà có liên hệ với những người … soạn thảo ra nó – theo như tường trình của HRW:“Vietnamese authorities apparently believe that Mr. Ha is connected to the drafters of an open appeal for greater democracy being prepared by some intellectual dissidents … and threatened to charge him with treason under Article 72 of Vietnam’s Criminal Code. If put on trial and convicted, Mr. Ha could face a sentence from seven years imprisonment to the death penalty”.

Nhờ cả thế giới xúm lại can thiệp nên Hà Sĩ Phu (và bằng hữu của ông) thoát nạn nhưng bản Kết Ước Năm 2000 thì không. Nó bị chết từ trong trứng nước. Đây là một cuộc đấu tranh “đã bị dập tắt trước khi nó bắt đầu,” nếu nói theo kiểu Natan Sharansky. Quần chúng chưa có dịp, hoặc có (e) cũng không ai dám, ký tên vào bản Kết Ước này – dù chỉ để bầy tỏ (một cách hết sức ôn hoà và… tội nghiệp) rằng: “Nhà nước phải xuất phát từ nhân dân qua một chọn lựa thực sự tự do” – thế thôi!

Chỉ có “thế thôi” mà chính Hà Sĩ Phu cũng không tán thành việc vận động chữ ký cho Kết Ước 2000. Theo ông thì chưa phải lúc: “… tôi nghĩ không nên làm lúc này vì ai cũng biết nguyên lý sơ đẳng xưa nay là trong khi mọi ‘kết cấu hạ tầng’ chưa có mà đã khoa trương diện mạo thì diện mạo ấy dễ bị sụp đổ, đập nát ngay mà không có gì để bảo vệ và nuôi dưỡng nó… Việc này chỉ làm khi có tình huống, tình huống ấy nay chưa có, nếu có làm được chăng nữa thì cũng chỉ là một việc đơn độc thôi, môi trường chưa có gì để tiếp nối nó cả” (Thư Gửi Đỗ Mạnh Tri & Nguyễn Gia Kiểng ngày 14/12/2001).

Và lý do khiến Hà Sĩ Phu bi quan cũng được ông trình bầy ngay trong bức thư, vừa dẫn:

“Ở nước ta thì chỉ cần bộc lộ thái độ dân chủ một cách rõ ràng là sẽ bị bao vây, khống chế tứ bề, nói xấu khắp nơi… cứ như thế cho đến hết đời. Chẳng những mất cả cuộc đời mình mà còn khổ sở cả gia đình con cái nữa. Chỉ làm một việc bình thường theo lương tâm mà phải trả cái giá quá đắt như thế thì đương nhiên số đông người ta không ai muốn cả.”

Bức thư này viết vào tháng 3 năm 2000. Bẩy tháng sau, trong một buổi toạ đàm tại Berlin, nhà văn Phạm Thị Hoài cũng bầy tỏ sự bi quan tương tự về “tình huống” ở Việt Nam – vào thời điểm đó – như sau:“… xã hội Việt Nam là một tập hợp tạm bợ, rời rạc và hoàn toàn không hữu cơ của những cá nhân hoang mang và bất ổn”.

Nguồn/Ảnh: DCVOnline


Cứ theo lẽ thường thì lịch sử tính bằng thế kỷ, đời người tính bằng năm. Tuy nhiên, có những lúc gấp ruổi, khi sắp sang trang, lịch sử cũng tính theo năm. Bản Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ được công bố vào ngày 8 tháng 4 năm 2006, với chữ ký của 118 công dân VN đang sinh sống ở trong nước, là một biến cố như thế.

Không như nội dung ôn hoà và nhũn nhặn của Kết Ước Năm Hai Ngàn, Tuyên Ngôn 8406 thẳng thừng kết tội đảng cộng sản Việt Nam là nguyên nhân đưa đất nước và dân tộc này đến cảnh “điêu tàn và thê thảm”. Nó cũng ngang nhiên xác nhận mục tiêu của cuộc đấu tranh “là làm cho thể chế chính trị ở Việt Nam hiện nay phải bị thay thế triệt để, chứ không phải được ‘đổi mới’ từng phần hay điều chỉnh vặt vãnh như đang xẩy ra”.

Ý Trời, rõ ràng đây là những lời tuyên chiến với ĐCSVN – chớ còn (khỉ) gì nữa! Nhưng khác với sự dự đoán của Hà Sĩ Phu – ngay sau đó – đã có thêm hàng ngàn người ở trong nước đã ghi tên, sẵn sàng… tham chiến! Họ cũng không “bị bao vây, khống chế tứ bề, nói xấu khắp nơi…” – như sĩ phu họ Hà lo ngại. Đã thế, sự thể còn có khuynh hướng xẩy ra theo chiều hướng ngược.

Không phải những người lên tiếng ủng hộ tự do/dân chủ đang bị “nói xấu khắp nơi” mà chính ĐCSVN đang bị mắng mỏ, vì cách hành xử “còn thua quân đầu đường xó chợ” của họ – theo như cách nói (hơi hơi) chua ngoa của một thành viên 8406, nhà văn Trần Mạnh Hảo.

Một thành viên 8406 khác, mục sư Ngô Hoài Nở, đã lớn tiếng thoá mạ rằng“… đất nước VN… như một nhà tù bao la, còn tôi là một phạm nhân đang bị giam giữ trong tay một lực lượng cai ngục phi nhân là đảng CSVN… Tôi xin minh định lại rằng: Khối 8406 là tập họp của những người lên tiếng nói công bằng cho xã hội, lên tiếng đòi lại quyền mà ai làm người cũng phải có, trừ ra con vật thì nó không có quyền đó, nhưng làm người thì không thể thiếu nó”.

Một thành viên khác nữa, ông Nguyễn Ngọc Quang, trong thời gian qua đã bị công an thẩm vấn nhiều lần và buộc tội “chống phá chính quyền cách mạng. Khi phóng viên Trà Mi của RFA hỏi rằng “anh sẽ dự định làm gì, trước những lời đe doạ này,” ông thản nhiên tuyên bố: “Trước giờ do sợ hãi và hèn nhát tôi đã thiếu trách nhiệm với dân tộc mình. Tôi không thể câm lặng mãi và thiếu trách nhiệm với dân tộc mình nữa”.

Và cứ như là một chuyện đùa, những mẫu đối thoại giữa ông Nguyễn Ngọc Quang và nhân viên công an – không hiểu sao – đều được thu băng và gửi đến đài Á Châu Tự Do, sau mỗi lần phỏng vấn. Thính giả của đài này đã không nhịn được cười khi nghe nhân viên công an (hoang mang) “yêu cầu ông Quang phải xoá bỏ đoạn băng ghi âm trên web site RFA, nếu không sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật”.

Sau khi nghe xong hết những băng thu thanh này từ đài Á Châu Tự Do, nhà báo Phạm Nhân Quyền đã có nhận xét (ví von) rằng “công dân và công an đang khiêu vũ những điệu múa đôi ngoạn mục: Cứ một bên bước tới thì cùng phía chân đó, bên kia phải bước lùi”.

Cái thời mà tư thất của Hà Sĩ Phu (tự nhiên) biến thành lao thất, rồi Đảng sai du côn ném đá vào nhà, cùng lúc xua bọn bồi bút bôi bẩn thanh danh của ông trên đài cũng như trên báo đã qua – và đã… xa như dĩ vãng!

Bỉ nhất thời giả, thử nhất thời giả. Hồi đó là một thời. Bây giờ là một thời, hoàn toàn khác. Gió đã chuyển rồi.

Tưởng Năng Tiến

Trích DCVOnline

Mời bạn viết lời phê bình:

(- Không cần phải đăng nhập - Có thể đánh tiếng Việt)
Tên (cần phải ghi):
Điện Thư (cần phải ghi . Sẽ được giữ kín) :
Website:
Viết Phê Bình trong khung dưới đây :

Bài cùng Chủ Đề

Của ai? Bao nhiêu? Và ai giám sát?

Có 3 câu hỏi đã được đặt ra sau Đại lễ 1000 năm: Chi phí cho Đại lễ hết bao nhiêu? Ai sẽ là người kiểm tra giám sát sự đúng-sai, hiệu quả, hay không hiệu của của những khoản chi này? Và số tiền đó là tiền của ai? Dân đóng tiền và dân được biết Câu hỏi thứ...

Hội đồng Giám mục Việt Nam với “Ủy ban Đoàn kết Công giáo”

Đã đến lúc cần đặt vấn đề: Hội đồng Giám mục phải có thái độ nào với Ủy ban Đoàn kết, một tổ chức chính trị đã được Đảng Cộng sản nặn ra, vào năm 1983, để làm tay sai cho Đảng Cộng sản, giúp Đảng theo dõi và không chế nội bộ Giáo hội Công giáo Việt...

Có nên thành lập Đảng Việt Nam bên cạnh Đảng Cộng Sản Việt Nam?

Ta từng đêm ngày ăn ngủ không ngon, trằn trọc băn khoăn giận phận nước chìm nổi điêu linh, lạc hậu, dân tình nghèo khổ túng bấn đất nước đầy giặc nội xâm và mất nước trước nguy cơ bành trướng của giặc Phương Bắc. Bởi chúng đang và đã xén dần từng vùng...

Trả lời thắc mắc của ông Lê Hiếu Đằng

Mới đây, ông Lê Hiếu Đằng – một người Miền Nam bí mật hoạt động cho cộng sản nhằm tiếp tay Miền Bắc xâm lăng Miền Nam và trở thành viên chức cao cấp trong Đảng Cộng Sản Việt Nam – bày tỏ những thắc mắc đối với Đảng của ông ta qua các bài viết đăng trên...

Đã có khối người quay lưng với Đảng

“Nhiều cán bộ, đảng viên, kể cả những người giữ chức vụ cao và nhiều tầng lớp nhân dân đang hoang mang, dao động, mất niềm tin vào Đảng, bị các thế lực thù địch trong, ngoài và những phần tử cơ hội, tuyên truyền chống Đảng: đòi bỏ Chủ nghĩa Cộng Sản, bỏ...

Blog: đệ ngũ quyền

Khái niệm đệ ngũ quyền (the fifth estate) được dùng để chỉ thế giới blog chỉ mới xuất hiện được khoảng năm ba năm trở lại đây mà thôi. Nói đến đệ ngũ quyền hẳn ai trong chúng ta cũng nhớ ngay đến khái niệm đệ tứ quyền vốn đã được sử dụng để chỉ...

Khi cái ác đã trở thành bình thường!

Có những ngày tôi không muốn đọc báo Việt Nam kể cả trong và ngoài nước, bởi vì cứ đọc mãi những tin tức về tình hình chính trị xã hội văn hóa ở Việt Nam, lại càng thấy lòng nặng trĩu. Ngay trên những trang báo “lề phải”, rõ ràng đã thấm nhuần những lời huấn...

Giấc Mơ DC Sống Dậy

Bà Aung San Suu Kyi, một nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền Miến Điện  trong thời gian 21 năm trở lại đây đã bị nhà cầm quyền quân phiệt bắt  nhốt vừa trong tù vừa nhốt trong nhà mất 15 năm. Mới đây Bà được trả tự do hồi  17g00 (giờ địa phương)  ngày...

Cần làm rõ khái niệm “xã hội chủ nghĩa” và “chủ nghĩa xã hội”

Đã từ lâu chúng ta nghe đến độ rất quen thuộc hai từ “xã hội chủ nghĩa” và “Chủ nghĩa xã hội”. Cũng như muôn ngàn các từ ngữ khác, khi đem ra sử dụng cần phải làm rõ khái niệm để người dân hiểu rõ và sử dụng làm sao cho đúng. Kể cả đối với những từ ngữ...

Đôi điều suy nghĩ về Quốc Hội nước ta

Có thể nói, những người VN đang sống đến ngày hôm nay, chúng ta đều quen với hoạt động nghị trường của Quốc Hội (QH); theo đó, dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN, hoạt động nghị trường của QH ta có cảm nghĩ cũng giống như bất kỳ một một cuộc họp nào khác của...