Solzhenitsyn, bậc trưởng lão của văn học Nga

Tác giả/Nhân vật: Vũ Thư Hiên |11-08-2008| 1 lần xem | 0 Phê Bình » |

Giữa thế kỷ trước, Gulag, một từ lạ tai, vừa mới xuất hiện đã lập tức được nhập tịch vào thông ngữ của nhiều dân tộc.

Vốn là tên gọi tắt của Tổng cục Lao cải Liên Xô (Главное Управление Исправительно-Трудовых Лагерей и колоний), gulag nay mang nghĩa sự trấn áp những công dân bất đồng chính kiến bằng giam giữ cộng với lao động khổ sai.

Chỉ sau khi Liên Xô sụp đổ, nhân loại mới được biết một con số khủng khiếp: kể từ năm 1929 đến năm 1953 đã có cả thảy 18 triệu công dân Xô-viết từng phải sống, và phải chết, trong hệ thống trại giam GULAG.

Người đem từ gulag vào ngôn ngữ cả thế giới là nhà văn Nga Aleksandr Isaevich Solzhenitsyn.

Solzhenitsyn trong Thế chiến Thứ hai là sĩ quan Hồng quân Liên Xô, đã hai lần được tặng thưởng huân chương trong chiến đấu.

Đầu năm 1945, khi chiến tranh sắp chấm dứt, ông bị bắt ở Đông Phổ vì những lời lẽ “phản nghịch” bị phát hiện trong một bức thư gửi cho bạn.

Bị khép vào tội “tuyên truyền chống nhà nước Xô-viết”, “âm mưu lập tổ chức chống nhà nước xô-viết”, ông lĩnh án tám năm tù, và bốn năm an trí.

Đại hội XX ĐCSLX (1956), với những đường lối rất mới đối với một xã hội đã xơ cứng: chống sùng bái cá nhân, cách mạng phi bạo lực, cùng tồn tại trong hoà bình giữa hai hệ thống tư bản và xã hội chủ nghĩa, đã mở cửa các nhà tù cho hàng loạt người bị giam cầm oan uổng.

Nhà tù Xô-viết

Hồi đó, là sinh viên ở Moskva, tôi có dịp gặp vài người vừa từ các nhà tù trở về.

Cũng là lần đầu tiên tôi được nghe đến những địa danh khủng khiếp: Kolyma, Norilsk, Vorkuta…, thuộc hệ thống các nhà tù Xô-viết.

Những người tù được tha không hiểu sao rất tránh né những câu hỏi tò mò. Thì ra được trở về rồi họ vẫn chưa hết sợ. Chế độ xô-viết vẫn còn đấy, và họ vẫn còn phải tiếp tục sống trong lòng nó.

Solzhenitsyn là người dũng cảm trong những người vừa thoát khỏi địa ngục.

Ông âm thầm viết, chờ đến ngày có thể lên tiếng tố cáo tính chất phi nhân không phải chỉ trong hệ thống nhà tù, mà trong cả hệ thống cai trị cộng sản.

Cơ hội ấy đến không phải ngay lập tức sau Đại hội XX. Mãi tới năm 1962, tức là 6 năm sau khi ra khỏi tù, ở tuổi 42, Solzhenitsyn mới được người đọc biết đến qua truyện ngắn ồn ào dư luận “Một Ngày Trong Đời Ivan Denisovich.”

Ồn ào, vì nó là tác phẩm dám đặt chân vào vùng cấm – nhà tù Xô-viết.

Đề tài này về sau được tác giả mở rộng ra trong nhiều tác phẩm khác như “Tầng Đầu Địa Ngục”; “Khoa Ung Bướu” và cuối cùng là trường thiên tiểu thuyết 3 tập – Quần đảo Gulag” (hay Quần Đảo Ngục Tù, theo tên một bản dịch trước năm 1975 tại Sài Gòn).

Sau Đại hội XX, tôi đã đọc một số hồi ký ngắn của những người cộng sản đã trải qua các nhà tù và trại tập trung, trong đó các tác giả ít miêu tả cuộc sống trong tù, mà nói nhiều về lòng trung với đảng của những người bị “xử trí” oan.

Không thấy bị oan

Solzhenitsyn khác họ. Ông không thấy mình bị oan. Ông là người dứt khoát với chủ nghĩa cộng sản, ông không thừa nhận nó, không đi với nó. Tuy nhiên, trong đoạn khởi đầu văn nghiệp ông là người gặp may.

Nếu ông không được nhà thơ Tvardovsky, chủ bút tờ Novyi Mir(Thế Giới Mới), đồng thời là uỷ viên Bộ Chính trị, giúp đỡ, không được người đứng đầu đảng Cộng sản Liên Xô lúc ấy là Nikita Khrushev ủng hộ, thì người đọc không thể biết đến một tài năng kiệt xuất, một tâm hồn trong sáng và quả cảm, người mà về sau được vinh danh là “lương tâm của nước Nga”.

Trong một cơn bốc đồng, Nikita Khrushev đã lớn tiếng bảo vệ truyện ngắn của Solzhenitsyn trước Bộ Chính trị với câu nói nổi tiếng:

“Trong mỗi người các anh đều có một kẻ theo chủ nghĩa Stalin; kẻ đó có cả trong bản thân tôi. Chúng ta phải trốc tận rễ cái tai hoạ ấy”.

Không có Solzhenitsyn thì thế giới còn mơ hồ về hệ thống cai trị cộng sản lắm.

Tôi cũng mơ hồ như thế khi chỉ nhìn thấy bề ngoài của cuộc sống ở Liên Xô.

Tôi tin vào lời biện bạch của những người bảo vệ nó khi phải nói tới những cái xấu, mà ngày nay người ta thường dịu dàng gọi là “những hiện tượng tiêu cực”, rằng “dưới chân ngọn hải đăng bao giờ cũng tối”.

Gây nhiều tranh cãi

Nhà nước cộng sản còn thì chế độ kiểm duyệt còn. Solzhenitsyn rất hiểu điều đó.

Sau “Một ngày trong đời Ivan Denisovich” chỉ có cuốn “Khoa Ung Bướu” là được in sau khi bị kiểm duyệt cắt xén nhiều đoạn, cũng lại với sự bảo trợ nhiệt tình của Tvardovsky.

Solzhenitsyn tiếp tục viết, lén lút viết, viết được đến đâu đem đi cất giấu đến đó. Phương Tây tiếp tục in các tác phẩm của ông được chuyển ra ngoài bức màn sắt.

Với “Quần đảo Gulag” viết rất vất vả và công phu trong 10 năm, Solzhenitsyn cho người đọc một bức tranh hết sức sống động về xã hội xô-viết.

Không một tác phẩm nào có thể sánh bằng, kể cả trong thời kỳ hậu cộng sản.

Năm 1970, Solzhenitsyn được trao giải Nobel văn chương. Không doạ nạt được ông, không thể bỏ tù ông lần nữa, người ta trục xuất ông.

Trong cuộc sống lưu vong kéo dài 20 năm, Solzhenitsyn tiếp tục viết, nhưng những tác phẩm sau này, về lịch sử, tôn giáo, văn hoá, không có được tiếng vang như những tác phẩm trước đó, chúng gây ra nhiều tranh cãi.

   
Solzhenitsyn phát biểu trước quốc hội năm 1994

Không kể những phê phán từ phía các tác gia cộng sản, nhiều người trước hâm mộ ông cũng quay lưng lại với ông.

Người ta thấy ở Solzhenitsyn một con người khá là cực đoan khi ông lớn tiếng phê phán văn hoá phương Tây, tôn sùng quá mức Chính thống giáo, cũng như phong tục cổ truyền Nga.

Solzhenitsyn hiển nhiên một nhà văn vĩ đại, chí ít cũng là một nhà văn rất lớn, rất có công trong sự vạch trần tính chất phi nhân của một xã hội bịa đặt theo một mô hình không tưởng.

Tư tưởng Đại Nga

Nhưng thú thực, đọc ông, tôi không mấy hứng thú với những nhân vật mang nặng tính xu hướng của ông, nếu so sánh chúng với những nhân vật tự nhiên, ngồn ngộn đời thường của Boris Pasternak.

Nhưng làm sao khác được, khi người cầm bút phải trải qua những gì ông đã trải qua?

Làm sao ngăn được nỗi niềm cay đắng của mình tràn lên trang viết, trong vô thức bắt nhân vật của mình làm phát ngôn nhân cho nỗi niềm ấy?

Cái mà tôi không thích ở ông còn ở chỗ ông lồ lộ là một người Đại Nga, không khác bao nhiêu với các vị Đại Hán mà tôi được biết, ông mang trong huyết quản tư tưởng Đại Nga cố hữu trong cái nhìn về các dân tộc khác và các nền văn hoá khác.

Ông gần với Putin hơn với Eltsin cũng vì lẽ đó. Nhưng chính Putin, một người chắc còn Đại Nga hơn ông nữa, khi trao tặng giải thưởng quốc gia cho ông ngày 12.06.07 “vì những đóng góp cho khoa học nhân văn” đã không một lời nhắc đến những tác phẩm của ông.

Chắc hẳn đó chỉ vì những tác phẩm của ông được viết ra là để chống lại cái nhà nước đường bệ một thời trong vị thế cường quốc thế giới mà ông Putin luyến tiếc.

Trong mắt tôi, một người đọc bình thường, Solzhenitsyn hiển hiện trong hình hài một trưởng lão Đại Nga, với cây gậy cổ truyền không thể thiếu của bậc trưởng lão.

Ông không phải là nhà-văn-bè-bạn với người đọc. Ông là nhà-văn-giảng-sư với những bài giảng có ích và chưa chắc có ích.

Nhưng người đọc sẽ nhớ ông mãi mãi và cảm ơn ông chỉ vì một tác phẩm khai sáng “Quần đảo Gulag”.

Vũ Thư Hiên
Gửi cho BBC từ Paris

Mời bạn viết lời phê bình:

(- Không cần phải đăng nhập - Có thể đánh tiếng Việt)
Tên (cần phải ghi):
Điện Thư (cần phải ghi . Sẽ được giữ kín) :
Website:
Viết Phê Bình trong khung dưới đây :

Bài cùng Chủ Đề

Của ai? Bao nhiêu? Và ai giám sát?

Có 3 câu hỏi đã được đặt ra sau Đại lễ 1000 năm: Chi phí cho Đại lễ hết bao nhiêu? Ai sẽ là người kiểm tra giám sát sự đúng-sai, hiệu quả, hay không hiệu của của những khoản chi này? Và số tiền đó là tiền của ai? Dân đóng tiền và dân được biết Câu hỏi thứ...

Hội đồng Giám mục Việt Nam với “Ủy ban Đoàn kết Công giáo”

Đã đến lúc cần đặt vấn đề: Hội đồng Giám mục phải có thái độ nào với Ủy ban Đoàn kết, một tổ chức chính trị đã được Đảng Cộng sản nặn ra, vào năm 1983, để làm tay sai cho Đảng Cộng sản, giúp Đảng theo dõi và không chế nội bộ Giáo hội Công giáo Việt...

Có nên thành lập Đảng Việt Nam bên cạnh Đảng Cộng Sản Việt Nam?

Ta từng đêm ngày ăn ngủ không ngon, trằn trọc băn khoăn giận phận nước chìm nổi điêu linh, lạc hậu, dân tình nghèo khổ túng bấn đất nước đầy giặc nội xâm và mất nước trước nguy cơ bành trướng của giặc Phương Bắc. Bởi chúng đang và đã xén dần từng vùng...

Trả lời thắc mắc của ông Lê Hiếu Đằng

Mới đây, ông Lê Hiếu Đằng – một người Miền Nam bí mật hoạt động cho cộng sản nhằm tiếp tay Miền Bắc xâm lăng Miền Nam và trở thành viên chức cao cấp trong Đảng Cộng Sản Việt Nam – bày tỏ những thắc mắc đối với Đảng của ông ta qua các bài viết đăng trên...

Đã có khối người quay lưng với Đảng

“Nhiều cán bộ, đảng viên, kể cả những người giữ chức vụ cao và nhiều tầng lớp nhân dân đang hoang mang, dao động, mất niềm tin vào Đảng, bị các thế lực thù địch trong, ngoài và những phần tử cơ hội, tuyên truyền chống Đảng: đòi bỏ Chủ nghĩa Cộng Sản, bỏ...

Blog: đệ ngũ quyền

Khái niệm đệ ngũ quyền (the fifth estate) được dùng để chỉ thế giới blog chỉ mới xuất hiện được khoảng năm ba năm trở lại đây mà thôi. Nói đến đệ ngũ quyền hẳn ai trong chúng ta cũng nhớ ngay đến khái niệm đệ tứ quyền vốn đã được sử dụng để chỉ...

Khi cái ác đã trở thành bình thường!

Có những ngày tôi không muốn đọc báo Việt Nam kể cả trong và ngoài nước, bởi vì cứ đọc mãi những tin tức về tình hình chính trị xã hội văn hóa ở Việt Nam, lại càng thấy lòng nặng trĩu. Ngay trên những trang báo “lề phải”, rõ ràng đã thấm nhuần những lời huấn...

Giấc Mơ DC Sống Dậy

Bà Aung San Suu Kyi, một nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền Miến Điện  trong thời gian 21 năm trở lại đây đã bị nhà cầm quyền quân phiệt bắt  nhốt vừa trong tù vừa nhốt trong nhà mất 15 năm. Mới đây Bà được trả tự do hồi  17g00 (giờ địa phương)  ngày...

Cần làm rõ khái niệm “xã hội chủ nghĩa” và “chủ nghĩa xã hội”

Đã từ lâu chúng ta nghe đến độ rất quen thuộc hai từ “xã hội chủ nghĩa” và “Chủ nghĩa xã hội”. Cũng như muôn ngàn các từ ngữ khác, khi đem ra sử dụng cần phải làm rõ khái niệm để người dân hiểu rõ và sử dụng làm sao cho đúng. Kể cả đối với những từ ngữ...

Đôi điều suy nghĩ về Quốc Hội nước ta

Có thể nói, những người VN đang sống đến ngày hôm nay, chúng ta đều quen với hoạt động nghị trường của Quốc Hội (QH); theo đó, dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN, hoạt động nghị trường của QH ta có cảm nghĩ cũng giống như bất kỳ một một cuộc họp nào khác của...