Tấm lòng những người vợ lính

Tác giả/Nhân vật: thụyvi |01-04-2009| 6 lần xem | 0 Phê Bình » |

Năm nay, gần đến những tháng ngày uất hận, tháng Tư. Trong lòng tôi lại thôi thúc muốn viết về những người vợ lính, đặc biệt nhất là những người vợ của các anh lính trong hội Cựu Chiến Binh VNCH tại thành phố Grand Rapids thuộc tiểu bang Michigan.

Không hiểu sao tôi lại thương vô cùng với danh xưng “ người vợ lính”. Có lẽ danh từ này vẽ ra trong trí của tôi một tấm lòng vô cùng cao quí trong nét dịu dàng nhẩn nại như hình ảnh cái cò trong thơ văn bình dị muôn đời Việt Nam.

Các bạn cùng với tôi trở lại với những đoạn đời của người vợ lính…

Chàng là ai ?
Người lính trẻ vượt ngàn
Qua đồi núi miệt mài tìm ý sống
Mỏi bước đường gian lao
Tay súng
Vai ba lô oằn nặng bước chân đi
Chẳng quản ngày đêm – chiến đấu kiên trì
Mồ hôi đổ cho mặn lòng đất nước
Lớp lớp người – trên vạn đường xuôi ngược
Đem máu xương bồi đắp nẻo quê hương

Nàng là ai ?
Người thiếu phụ ôm con
Tựa cửa ngóng tin chồng ra biên giới
Ngày lại ngày mòn mỏi đợi
Đêm từng đêm buốt giá nỗi sầu lo
Một nắng hai sương lặn lội thân cò
Buồn chiếc bóng bên đàn con chiu chít …

Năm 1975, trong cơn quốc phá gia vong, người vợ lính một lần nữa dũng cảm cùng chồng đương đầu với số phận.

Nhớ thương rồi lại đau thương
Bão dông vần vũ
Dặm đường còn xa
Tàn rồi mộng đẹp cỏ hoa
Niềm vui tan tác
Nhạt nhòa trăng sao
Chồng lưu đày – cõi chiêm bao
Bơ vơ
Sấm động
Sóng gào qua tim
Ái ân lạc mất nẻo tìm
Chồng xa hun hút bóng chim cuối trời
Ai gieo khổ hận cuộc đời
Trách ta cảm lụy
Trách Trời nhẫn tâm
Gió qua hồn…
Rét căm căm
Bước chân xiêu lạc
Nuôi chồng chốn xa
Thôi rồi, muôn kiếp nhạt nhòa
Truân chuyên nặng gánh
Nuôi con thay chồng !

Khi người chồng được thả ra, trở về trong thân thể sức mòn lực kiệt. Nước mắt người vợ lính năm nào vẫn tiếp tục chảy trong lặng thinh thương cảm cho đến khi khổ tận cam lai. Không hiểu do sức mạnh nào mà những người vợ lính mỏng manh tiếp tục kiên nhẩn yên tâm cùng với chồng lội dòng nước ngược trên xứ sở mới mẻ lạ lẫm, nhưng đầy lòng nhân hậu sẽ cưu mang những con người lưu vong suốt cuối cuộc đời.

Bây giờ, những người vợ lính năm nào vẫn không thể ích kỷ thờ ơ đứng ngoài điềm nhiên nhìn cuộc đời trôi qua. Họ vẫn âm thầm hết lòng ủng hộ và đóng góp công sức cùng với chồng trong những sinh hoạt của Cộng Đồng trong suốt mười mấy năm nay.

Hàng năm, hội CCB VNCH tại thành phố Grand Rapids thường tổ chức nhiều cuộc lễ hội nhằm duy trì truyền thống và văn hóa, những cuộc gây quỷ giúp TPB ở quê nhà… Những dịp này cũng mang ý nghiã gắn bó tình đồng hương với nhau, và cùng với nhau vừa tâm tình vừa thưởng thức những món ăn thật mát mắt ngon miệng của những người vợ lính vui vẽ thơm thảo hết lòng khoản đãi mọi người.

Tôi cảm thấy mình có lỗi nếu không nói lên được những lời này: Tôi hết lòng ngưởng mộ tấm lòng cao quý, nhẩn nại, khiêm nhường của những người vợ của các anh lính trong hội CCB – VNCH.

Và, xin phép được thay các anh gửi bài thơ này như lòng biết ơn gửi đến vợ mình.

Đâu phải loài hoa sớm nở tối tàn
Mà được tạc nên bằng đá quý
Nên dẫu tuổi trẻ trôi qua
Và thời gian khắc nghiệt
Đoá hoa tình thủy chung
Không bao giờ tàn phai
Cảm ơn Trời đã cho đời đoá hoa Bất Tử
Cảm ơn em đã cho anh tình yêu thiên thu

Cho anh quên nỗi nhọc nhằn cay nghiệt
Đễ được đắm hồn trong cuộc viễn du

thụyvi
Hầm Nắng, ngày 1 tháng 4 năm 2009

Mời bạn viết lời phê bình:

(- Không cần phải đăng nhập - Có thể đánh tiếng Việt)
Tên (cần phải ghi):
Điện Thư (cần phải ghi . Sẽ được giữ kín) :
Website:
Viết Phê Bình trong khung dưới đây :

Bài cùng Chủ Đề

Tựa tác phẩm Tháng Ba Gãy Súng

Tôi không phải là một nhà văn, mà tôi chỉ là một người lính, lính tác chiến đúng nghĩa của danh từ, và những điều tôi viết trong quyển sách này chỉ là một câu chuyện, câu chuyện thật một trăm phần trăm được kể lại bằng chữ. Tôi viết những điều mà những thằng...

Lũ lụt trong những tâm hồn thơ xứ Quảng

Trong văn thơ Quảng Nam, nếu mì Quảng được nhắc bao nhiêu lần trong văn thì lũ lụt có lẽ cũng được nhắc nhiều lần như thế trong thơ. Cả hai được xem như là đặc sản Quảng Nam. Nước lũ, nước lụt, nước lớn, nước ròng hình như có trong thơ của hầu hết các nhà thơ...

Hành trình Huế – Đà Nẵng

Với tôi, hiểu nôm na đời sống con người bình thường trên trần gian gồm ba giai đoạn đáng nhớ : Tuổi ăn học - Tuổi xây dựng công danh sự nghiệp và tuổi vui hưởng cuộc sống cuối đời. Nhưng hầu hết người Việt của thế hệ tôi, hai giai đoạn ăn học và xây dựng...

Người tù hát ô không số

Chiếc xe cải tiến có mang bình than đá phía sau chạy ì à ì ạch như một con rùa có tật, cũng đến được Sài Gòn, sau sáu tiếng đồng hồ khởi hành  từ trại tù Xuyên Mộc. Dự và tôi nôn nao bước xuống bến xe miền đông trong ánh nắng nồng ấm của thành phố thân yêu ngày...

Thế Phương, Người Ở Lại…Trầm Luân

1. Chỉ trong vòng một năm, Thanh đã mất đi những hệ lụy thương yêu nhất của cuộc đời. Khi họ còn sống, Thanh thường dửng dưng, lơ đãng trước những ân cần chăm sóc của cha mẹ . Chàng mang bản chất của một đứa con được nuông chiều trong một gia đình giàu có và...

Sống Nơi “Đất Dữ”

Dạo này cứ đến 23 giờ đêm, tôi lại mở radio nghe đọc chuyện dài kỳ " Đất dữ" của Aimado. Không rõ tác giả viết vào thời kỳ nào mà cảnh sống của con người nó giống chỗ tôi đang tá túc đến thế. Khác chăng là không có những đồn điền cây Ca cao mà thôi. Còn thì...

“Chị áo dài ơi”

Thấm thoát đã gần 30 năm!  Tôi còn nhớ, hôm ấy, tôi và hai con trai, thức dậy thật sớm.  Chúng tôi đón xe, từ Saigòn đi Hàm Tân, Long Khánh.  Mấy mẹ con, tay xách nách mang.  Các con tôi vẫn thường nói, “Sao mẹ không làm món thịt bò xào xả ớt nữa đi, hồi ấy, chỉ...

Thằng Búa

Thằng Búa! Tất cả tù nhân lớn bé trước sau gì ở cái nhà tù vượt biên ở Vũng Tàu đều phải biết đến thằng Búa. Người nào không biết đến cái thằng tù nhân “ốc tiêu” này đều không xứng đáng gọi là tù nhân. Thằng Búa có cái đầu tròn quay, to như quả mít, tóc...

Sài Gòn mưa và nỗi niềm

Vùng đất Saigon, từ hàng trăm năm trước, đã như một lòng chảo, cho bao nhiêu điều tốt lẫn xấu đổ về, để hình thành nên một sinh hoạt nhịp nhàng. Saigon tuy thay đổi liên miên, nhưng lúc nào, thời nào cũng dễ dãi, cởi mở như bản chất xuề xòa, nhân hậu của người...

Chiếc cặp tóc hình con chuồn chuồn ngô

Tĩnh là thằng con một, nhà khá giả. Bố mẹ nó đi đi, về về buôn bán ngoài Hà nội. Khác với những thằng con trai đồng lứa, nó trầm tính và rụt rè. Trong lớp nó hòa đồng với tất cả các bạn nhưng thường hay chơi với mấy đứa con gái. Trong khi đám bạn trai đá...