Đoản Văn Rời, Gủi Ông Phạm Ngũ Yên

Tác giả/Nhân vật: thụyvi |22-06-2009| 4 lần xem | 0 Phê Bình » |

 

“ Cũng muốn thắp đèn trong đêm quá tối
Cười thật tươi cho đời bớt thê lương
Dựng lại niềm tin giữa cơn bối rối
Trồng tình thương nở rộ khắp mười phương
Cũng muốn phá rừng xới vun đất mới
Gieo giống ươm mầm trên mãnh vườn hoang
Nhựa sống đầy như nụ non mới mọc
Đồng lúa mênh mông nặng trĩu hạt vàng”
LT

Sáng nay, đọc một bài viết của ông, buồn quá! Những giòng chử của ông cứ bám riết trong trí, khiến cả ngày lòng tôi cũng chông chênh một nỗi gì như cô đơn như hụt hẩng.

Làm người thật khó, làm một người đàng hoàng thật mệt và không dễ chút nào phải không ông ? Huống chi một người cầm bút cứ sống với những đau đáu trong lòng “… Chúng ta còn tồn tại hôm nay, đang sống bằng máu của những người đã chết…!” trước một thế giới vô số những nhập nhằng, ngòi bút ghét sự giả hình làm sao không phẩn nộ ?

Tôi nhớ lại lúc Duyên Anh còn sống, với tâm tình tột cùng cô đơn ông đã ngán ngẫm thở than “ Nhà văn không phải con thò lò, nhà văn đó làm công việc khó hơn người làm xiếc đi trên giây không lưới đở”.

Vì vậy làm một cây bút công chính lưu vong, người đó chắc chắn phải can đảm lắm, tuy chưa bị viên đạn tàn bạo, oan nghiệt, phá nát lồng ngực yêu nước chói loà như cô gái trẻ người Iran, nhưng chắc chắn trái tim đó đã lổ chổ vô số những viên đạn của kẻ thù, của những kẻ từng nhân danh tình bạn. Thưa ông Phạm Ngũ Yên, hãy ngạo nghễ vịn câu thơ mà đứng dậy

Tôi đang bị nhận chìm trong mênh mông buồn bã, nhìn thấy những hình ảnh bất khuất không chịu thỏa hiệp với chính phủ bạo quyền và gian dối của những người Iran, tôi càng cay đắng nhận ra chính tôi cũng như một số đông chung quanh tôi sống thiếu một nhân cách lương tâm công chính. Chúng ta làm sao có thể trách một số đông những người trẻ ở hải ngoại thờ ơ với quá khứ với quê hương. Chúng ta cũng không thể nào trách số đông những người trẻ trong nước cam chịu thái độ đớn hèn, hài lòng với đời sống hiện tại [ do tiền cấp dưỡng của thân nhân ở hãi ngoại gửi về ] và hình như họ cũng không có bất cứ một lý tưởng cao đẹp nào để nuôi dưỡng.

Và tôi nhìn đất nước tôi với nỗi ngậm ngùi.

thụyvi
Hầm Nắng, 22 – 6 – 2009

Mời bạn viết lời phê bình:

(- Không cần phải đăng nhập - Có thể đánh tiếng Việt)
Tên (cần phải ghi):
Điện Thư (cần phải ghi . Sẽ được giữ kín) :
Website:
Viết Phê Bình trong khung dưới đây :

Bài cùng Chủ Đề

Tựa tác phẩm Tháng Ba Gãy Súng

Tôi không phải là một nhà văn, mà tôi chỉ là một người lính, lính tác chiến đúng nghĩa của danh từ, và những điều tôi viết trong quyển sách này chỉ là một câu chuyện, câu chuyện thật một trăm phần trăm được kể lại bằng chữ. Tôi viết những điều mà những thằng...

Lũ lụt trong những tâm hồn thơ xứ Quảng

Trong văn thơ Quảng Nam, nếu mì Quảng được nhắc bao nhiêu lần trong văn thì lũ lụt có lẽ cũng được nhắc nhiều lần như thế trong thơ. Cả hai được xem như là đặc sản Quảng Nam. Nước lũ, nước lụt, nước lớn, nước ròng hình như có trong thơ của hầu hết các nhà thơ...

Hành trình Huế – Đà Nẵng

Với tôi, hiểu nôm na đời sống con người bình thường trên trần gian gồm ba giai đoạn đáng nhớ : Tuổi ăn học - Tuổi xây dựng công danh sự nghiệp và tuổi vui hưởng cuộc sống cuối đời. Nhưng hầu hết người Việt của thế hệ tôi, hai giai đoạn ăn học và xây dựng...

Người tù hát ô không số

Chiếc xe cải tiến có mang bình than đá phía sau chạy ì à ì ạch như một con rùa có tật, cũng đến được Sài Gòn, sau sáu tiếng đồng hồ khởi hành  từ trại tù Xuyên Mộc. Dự và tôi nôn nao bước xuống bến xe miền đông trong ánh nắng nồng ấm của thành phố thân yêu ngày...

Thế Phương, Người Ở Lại…Trầm Luân

1. Chỉ trong vòng một năm, Thanh đã mất đi những hệ lụy thương yêu nhất của cuộc đời. Khi họ còn sống, Thanh thường dửng dưng, lơ đãng trước những ân cần chăm sóc của cha mẹ . Chàng mang bản chất của một đứa con được nuông chiều trong một gia đình giàu có và...

Sống Nơi “Đất Dữ”

Dạo này cứ đến 23 giờ đêm, tôi lại mở radio nghe đọc chuyện dài kỳ " Đất dữ" của Aimado. Không rõ tác giả viết vào thời kỳ nào mà cảnh sống của con người nó giống chỗ tôi đang tá túc đến thế. Khác chăng là không có những đồn điền cây Ca cao mà thôi. Còn thì...

“Chị áo dài ơi”

Thấm thoát đã gần 30 năm!  Tôi còn nhớ, hôm ấy, tôi và hai con trai, thức dậy thật sớm.  Chúng tôi đón xe, từ Saigòn đi Hàm Tân, Long Khánh.  Mấy mẹ con, tay xách nách mang.  Các con tôi vẫn thường nói, “Sao mẹ không làm món thịt bò xào xả ớt nữa đi, hồi ấy, chỉ...

Thằng Búa

Thằng Búa! Tất cả tù nhân lớn bé trước sau gì ở cái nhà tù vượt biên ở Vũng Tàu đều phải biết đến thằng Búa. Người nào không biết đến cái thằng tù nhân “ốc tiêu” này đều không xứng đáng gọi là tù nhân. Thằng Búa có cái đầu tròn quay, to như quả mít, tóc...

Sài Gòn mưa và nỗi niềm

Vùng đất Saigon, từ hàng trăm năm trước, đã như một lòng chảo, cho bao nhiêu điều tốt lẫn xấu đổ về, để hình thành nên một sinh hoạt nhịp nhàng. Saigon tuy thay đổi liên miên, nhưng lúc nào, thời nào cũng dễ dãi, cởi mở như bản chất xuề xòa, nhân hậu của người...

Chiếc cặp tóc hình con chuồn chuồn ngô

Tĩnh là thằng con một, nhà khá giả. Bố mẹ nó đi đi, về về buôn bán ngoài Hà nội. Khác với những thằng con trai đồng lứa, nó trầm tính và rụt rè. Trong lớp nó hòa đồng với tất cả các bạn nhưng thường hay chơi với mấy đứa con gái. Trong khi đám bạn trai đá...