New Year 2010 Wishes

Tác giả/Nhân vật: Phan Đức Minh |24-12-2009| 0 lần xem | 0 Phê Bình » |
( Cordially offered to my family members & compatriots actually settling overseas )
The time goes too quickly.
Twelve months that have just been existing recently
Already become something of the Past,
Leaving behind for this globe lots of memories.
People of the Earth have gone through so many events
Occurring on two ways : good and bad,
Human beings, properties were spent
For purposes worth to be sad,
Blood and tears have made large rivers.
At the same time, uncountable victories
Have been realized with dignity.

Sitting alone at quiet midnight,
With all my heart, I’m thinking about my resident country,
To my native one beyond the Pacific Ocean,
With so many unforgettable memories,
To others, suffering great miseries:
Wars, disasters, suppressions and poverties.

I had spent most of my life
For the struggles of people’s Freedom,
Democracy,
Happiness,
Being detained in various kinds of prisons.
So, I’ve found identified heroes
Who fought bravely much more than I did.
Now, over seventy-seven years of living, I’m still nurturing a wish :
Peace, Prosperity, Freedom will come
To all people in this world in Blissfulness,
My beloved Vietnamese people included.

20/12/2009
Phan Duc Minh
San Diego, California
( Member of the International Society of Poets )

Phỏng dịch

Nguyện Ước Tân Niên 2010

(Mến tặng gia đình và đồng bào của tôi hiện đang định cư nơi hải ngoại)
Thời gian trôi, mau quá tựa mây bay,
Mười hai tháng, cứ ngỡ như mới đây,
Mà nay thấm thoắt đã thành dĩ vãng,
Bỏ lại đằng sau dấu vết tháng ngày.

Loài người trải qua biết bao biến cố
Tốt đẹp cũng nhiều, xấu xa cũng có,
Người chết, nhà tan ,trí nhớ ngập đầy,
Cho những đường đi…nghĩ thấy buồn thay.
Nước mắt, máu xương sông núi cao dầy.
Song cũng thật nhiều thành công vĩ đại,
Sáng danh nhân loại trên trái đất này.

Đêm muộn một mình, trước máy ngồi đây
Tâm hồn suy nghĩ về đất nước này,
Nghĩ đến Cố Hương, mịt mù xa thẳm,
Với nhiều kỷ niệm biết bao đằm thắm,
Đến những vùng đất khổ đau chìm đắm :
Chiến tranh, áp bức, nghèo khổ đọa đầy.

Tôi đã đi qua phần lớn cuộc đời,
Trong nhiều cuộc chiến, giam giữ nhiều nơi,
Ước mơ Tự Do, Hạnh Phúc không thôi.
Gian khổ, vinh quang, cho thấy điều này:
Nhiều gương dũng cảm, thật đáng phục thay !
Bẩy mươi bẩy năm được sống làm người,
Lòng tôi mong ước mãi mãi không thôi:
Hòa Bình, Thịnh Vượng, Tự Do sẽ đến
Với hết mọi người sống trên trái đất ,
Trong đó có cả đồng bào yêu quý của tôi.

Phạm Ngọc Nhiễm
San Diego, California

 

Mời bạn viết lời phê bình:

(- Không cần phải đăng nhập - Có thể đánh tiếng Việt)
Tên (cần phải ghi):
Điện Thư (cần phải ghi . Sẽ được giữ kín) :
Website:
Viết Phê Bình trong khung dưới đây :

Bài cùng Chủ Đề

Xin cúi xuống những mảnh đời

Tôi đau lòng nghe anh cất giọng rất cao to Rằng không thế lực nào bắt ta bỏ đạo! Lại đọc đó đây lời anh đạo mạo: “Thời bây giờ ta giữ đạo khỏe re” Có những người dù phải sống xa quê Vẫn canh cánh nỗi lòng bên xứ cũ Sao anh ở trong lòng quê lam...

Tiếng ho của một người đi về phía bức tường

Tôi trở về chỉ để nghe giọng của em giọng một người đàn bà khàn đục và có lúc hoá thành viên thuốc ho viên thuốc ho gói trong miếng giấy báo đó là giọng em đó là lỗ tai tôi thật bình thường khi lỗ tai cần uống thuốc cùng thất lạc vào bóng tối cái ngăn kéo...

Thơ tặng bạn hư

Có gì đâu, có gì đâu Chẳng qua thảng thốt mái đầu bạc sương Có gì đau, có gì thương Bây giờ vui hận như sương. Lặng thầm… Phật quanh ta. Phật tại tâm Rưng rưng một nén Yêu cầm trên tay Công hầu khanh tướng nợ vay Tàn say quờ quạng tìm tay bạn hiền… Trần...

Vọng Trần Dần

Tôi đọc thơ ông Những hậm hực thường ngày trong tôi len lén khuất Đến hết đời Chẳng thể nào tôi có thể Đau tận cùng như ông đã từng đau. Bây giờ quê ta vẫn sông Đào tha thiết Bây giờ quê ta xui hay may không biết nữa Vẫn nghèo! Tuổi ngoại năm mươi tôi chạy...

Một ngày như mọi ngày

 Một ngày như mọi ngày Sao lòng dang dở thế! Một ngày như mọi ngày Sao lòng thanh thản thế! Đời nén Có thành Không Đất nén Sông thành Bể Rừng nén Hương thành Quế Nhọc nhằn, tôi nén tôi! Cỏ xanh hồn nhiên mọc Nước sông hòa bao la Trời thu mênh mang gió Cớ gì ta...

Đồng dao

Không có gì thực tốt Mà lại tốt vừa vừa. Không có gì vừa vừa Mà lại là thực tốt… Không có gì thực tốt… Trần Đăng...

Có một ngày

Có một ngày Rời chậu cảnh, cây ra ngoài đất bãi Đất cằn hơn và bãi rộng hơn Có một ngày Không vui sướng cũng không ngần ngại Tôi rẽ vào ngả đời Gập ghềnh hơn mà thanh thản hơn! Tết này có ai cho rượu ngoại? Càng thấu tình men lá rượu ngô trong Xuân này thôi...

Di chúc

Đúng là hôm nay, một buổi sáng rất buồn Những người bạn th ân, quen ra đi vội vã Tôi chợt nhớ anh, và có nghĩ suy rất lạ Mai này, ai tiển ai đây? Đúng là hôm nay, một buổi trưa rất buồn Lòng chao nghiêng như cánh lá ngoài kia thả xuống Tôi chợt nghĩ đến mối tình...

Nhìn Chiều Xuống Vội

Chiều xuống vội, Em yêu! Nỗi nhớ. Gió! Xanh xao, Con phố đợi chờ. Mây lãng mạn. Trải chút hồn thơ. Dòng thi bút, Về phương trời cũ. Chiều xuống vội. Bờ môi héo hắt. Vòng tay chờ... Ô âm khoảng hư vô. Ðôi mắt lõm, Nhìn trong xa thẳm, Bóng ai về? Gót nhẹ xa...

Ngày Tái Chiếm Bồng Sơn

  Vượt qua sông Lại - chiều còn nắng đoàn quân từng đợt - tiến hàng ngang . tiếng súng vang rền vào thị trấn đường phố quạnh hiu - buồn thật buồn . Ðoàn quân cứ mải tiến về trước qua ga xe lửa cạnh nhà em . nhớ xưa từng buổi chiều anh đợi ngồi cổng sân...