Bài thơ viết muộn

Tác giả/Nhân vật: Nguyễn Thanh Khiết |19-06-2010| 2 lần xem | 0 Phê Bình » |

Chia tay một buổi, không chào, không vẫy
nhìn một giây cúi mặt quay đi
ta bỏ lại A 20 bóng núi xanh rì
có đôi mắt nhìn theo trên sân nắng

hơn hai mươi năm nhục nhằn đời cơm áo
chưa một lần quay lại gặp nhau
đời phũ phàng, trôi dạt chẳng bình yên
sống thoi thóp chờ mong ngày lên ngựa
sống như chết dù lòng ta vẫn hứa
sẽ có ngày cùng uống chén rượu vui
hơn hai mươi năm vùi dập, ngược xuôi
nợ chiến chinh trả hoài không hết
nợ đời nhau những ngày tù còn y hệt
nhốt trong lòng từ một buổi xa nhau

Rồi hôm nay trời đất ngậm ngùi
đôi mắt đó bây giờ thôi đã khép

Ta bỏ sáu năm
tìm trong nhức nhối
trong lo âu và nỗi nhớ thuở cùm, gông
Khổng Hữu Diệu ơi! những mùa đông
cái lạnh buốt xương trời Phú Khánh
trên môi khô, vẫn cười khinh bạc
sá chi ngày tù ngục tuổi ba mươi
những cơn đau xé ruột dưới mưa rơi
trong trại giặc và thân tù xanh màu lá
đêm nghe chăng tiếng rên siết của rừng già
thung lũng chết mùa xuân không trở lại
sống như anh, sống tròn như viên đạn
lăn trên đường nát bấy dấu thù xưa
nhớ làm sao những trăn trở ngày mưa
dặn dò nhau vươn cờ lần quay lại

Anh không chết lúc quân tan hàng rã
anh ngày ngày sừng sửng với nhục vinh
mửa máu tươi từ căn bệnh nguyên sinh
cái đói cồn cào làm đau rang chút nữa
cắn răng nuốt sâu, máu tươi còn ứa
hai cuộc chiến âm thầm chưa làm nản cuộc chơi
đất nước không cho dù một chỗ ngồi
anh sốt đau cắn răng nhìn lần cuối
con ngựa bất kham lại một lần dong ruỗi
để anh đi, và đi mãi – thật xa
bệnh tật đuổi theo tuổi đời nghiệt ngã
dù con chim lìa đàn qua hướng lạ
kiếp phù du nên đời chẳng hương hoa
để bây giờ thân xác quạnh phương xa
trên đất khách một ngày bay chưa mỏi

Ta bỏ A 20 những ngày, trong cơn hấp hối
đi một lần, là vĩnh biệt nhau
đôi mắt xưa chưa kịp gởi tiếng chào
giờ đã khép thiên thu tìm đâu nữa
thôi thì bỏ trần gian anh từng hứa
giữ cho đời xanh một màu tươi
tiễn chi nhau, lòng buồn lắm – trời ơi
gặp một đỗi, xót một đời ly biệt

Nguyễn Thanh-Khiết
TG 07/06/2010
(Khi hay tin Diệu không còn nữa)

Mời bạn viết lời phê bình:

(- Không cần phải đăng nhập - Có thể đánh tiếng Việt)
Tên (cần phải ghi):
Điện Thư (cần phải ghi . Sẽ được giữ kín) :
Website:
Viết Phê Bình trong khung dưới đây :

Bài cùng Chủ Đề

Xin cúi xuống những mảnh đời

Tôi đau lòng nghe anh cất giọng rất cao to Rằng không thế lực nào bắt ta bỏ đạo! Lại đọc đó đây lời anh đạo mạo: “Thời bây giờ ta giữ đạo khỏe re” Có những người dù phải sống xa quê Vẫn canh cánh nỗi lòng bên xứ cũ Sao anh ở trong lòng quê lam...

Tiếng ho của một người đi về phía bức tường

Tôi trở về chỉ để nghe giọng của em giọng một người đàn bà khàn đục và có lúc hoá thành viên thuốc ho viên thuốc ho gói trong miếng giấy báo đó là giọng em đó là lỗ tai tôi thật bình thường khi lỗ tai cần uống thuốc cùng thất lạc vào bóng tối cái ngăn kéo...

Thơ tặng bạn hư

Có gì đâu, có gì đâu Chẳng qua thảng thốt mái đầu bạc sương Có gì đau, có gì thương Bây giờ vui hận như sương. Lặng thầm… Phật quanh ta. Phật tại tâm Rưng rưng một nén Yêu cầm trên tay Công hầu khanh tướng nợ vay Tàn say quờ quạng tìm tay bạn hiền… Trần...

Vọng Trần Dần

Tôi đọc thơ ông Những hậm hực thường ngày trong tôi len lén khuất Đến hết đời Chẳng thể nào tôi có thể Đau tận cùng như ông đã từng đau. Bây giờ quê ta vẫn sông Đào tha thiết Bây giờ quê ta xui hay may không biết nữa Vẫn nghèo! Tuổi ngoại năm mươi tôi chạy...

Một ngày như mọi ngày

 Một ngày như mọi ngày Sao lòng dang dở thế! Một ngày như mọi ngày Sao lòng thanh thản thế! Đời nén Có thành Không Đất nén Sông thành Bể Rừng nén Hương thành Quế Nhọc nhằn, tôi nén tôi! Cỏ xanh hồn nhiên mọc Nước sông hòa bao la Trời thu mênh mang gió Cớ gì ta...

Đồng dao

Không có gì thực tốt Mà lại tốt vừa vừa. Không có gì vừa vừa Mà lại là thực tốt… Không có gì thực tốt… Trần Đăng...

Có một ngày

Có một ngày Rời chậu cảnh, cây ra ngoài đất bãi Đất cằn hơn và bãi rộng hơn Có một ngày Không vui sướng cũng không ngần ngại Tôi rẽ vào ngả đời Gập ghềnh hơn mà thanh thản hơn! Tết này có ai cho rượu ngoại? Càng thấu tình men lá rượu ngô trong Xuân này thôi...

Di chúc

Đúng là hôm nay, một buổi sáng rất buồn Những người bạn th ân, quen ra đi vội vã Tôi chợt nhớ anh, và có nghĩ suy rất lạ Mai này, ai tiển ai đây? Đúng là hôm nay, một buổi trưa rất buồn Lòng chao nghiêng như cánh lá ngoài kia thả xuống Tôi chợt nghĩ đến mối tình...

Nhìn Chiều Xuống Vội

Chiều xuống vội, Em yêu! Nỗi nhớ. Gió! Xanh xao, Con phố đợi chờ. Mây lãng mạn. Trải chút hồn thơ. Dòng thi bút, Về phương trời cũ. Chiều xuống vội. Bờ môi héo hắt. Vòng tay chờ... Ô âm khoảng hư vô. Ðôi mắt lõm, Nhìn trong xa thẳm, Bóng ai về? Gót nhẹ xa...

Ngày Tái Chiếm Bồng Sơn

  Vượt qua sông Lại - chiều còn nắng đoàn quân từng đợt - tiến hàng ngang . tiếng súng vang rền vào thị trấn đường phố quạnh hiu - buồn thật buồn . Ðoàn quân cứ mải tiến về trước qua ga xe lửa cạnh nhà em . nhớ xưa từng buổi chiều anh đợi ngồi cổng sân...