Xin cúi xuống những mảnh đời

Tác giả/Nhân vật: Gioan Lê Quang Vinh |20-11-2010| 841 lần xem | 0 Phê Bình » |

Tôi đau lòng nghe anh cất giọng rất cao to

Rằng không thế lực nào bắt ta bỏ đạo!

Lại đọc đó đây lời anh đạo mạo:

“Thời bây giờ ta giữ đạo khỏe re”

Có những người dù phải sống xa quê

Vẫn canh cánh nỗi lòng bên xứ cũ

Sao anh ở trong lòng quê lam lũ

Mà chẳng hề chia bớt những vết đinh?

Anh chưa một lần thắp nến cầu kinh

Cho anh em Thái Hà gian lao oan trái

Cho Cồn Dầu buồn đau đi tìm lẽ phải

Cho Tam Tòa, dân máu đổ nhuộm hồng?

Chung quanh anh bao sắc thắm hương nồng.

Làm sao thấy xa kia nhiều khổ lụy.

Anh có nghe Đồng Chiêm và Loan Lý.

Và có buồn ngày Đức Tổng bước đi?

Ngày lại ngày anh dâng lễ ngắm suy,

Đời bảo bọc trong chăn êm nệm ấm.

Rồi hội họp, rồi bao linh đình yến tiệc

Anh có nghe ngoài kia đói lạnh Lazarô?

Anh bảo bây giờ sắc lệnh chẳng còn đâu

Không ai bảo dân mình phải quá khóa.

Nhưng anh ơi nơi Tây nguyên rừng trút lá

Khóc chủ chăn bị đối xử hung tàn.

Sao kể hết cho anh bao đau khổ lan tràn?

Hãy ra đi, khỏi tháp ngà cùng châu báu,

Hãy quên đi những lời ru huyền ảo.

Để cúi mình trên bất hạnh của dân.

Gioan Lê Quang Vinh, VRNs

Theo Nữ Vương Công Lý

Mời bạn viết lời phê bình:

(- Không cần phải đăng nhập - Có thể đánh tiếng Việt)
Tên (cần phải ghi):
Điện Thư (cần phải ghi . Sẽ được giữ kín) :
Website:
Viết Phê Bình trong khung dưới đây :

Bài cùng Chủ Đề

Tiếng ho của một người đi về phía bức tường

Tôi trở về chỉ để nghe giọng của em giọng một người đàn bà khàn đục và có lúc hoá thành viên thuốc ho viên thuốc ho gói trong miếng giấy báo đó là giọng em đó là lỗ tai tôi thật bình thường khi lỗ tai cần uống thuốc cùng thất lạc vào bóng tối cái ngăn kéo...

Thơ tặng bạn hư

Có gì đâu, có gì đâu Chẳng qua thảng thốt mái đầu bạc sương Có gì đau, có gì thương Bây giờ vui hận như sương. Lặng thầm… Phật quanh ta. Phật tại tâm Rưng rưng một nén Yêu cầm trên tay Công hầu khanh tướng nợ vay Tàn say quờ quạng tìm tay bạn hiền… Trần...

Vọng Trần Dần

Tôi đọc thơ ông Những hậm hực thường ngày trong tôi len lén khuất Đến hết đời Chẳng thể nào tôi có thể Đau tận cùng như ông đã từng đau. Bây giờ quê ta vẫn sông Đào tha thiết Bây giờ quê ta xui hay may không biết nữa Vẫn nghèo! Tuổi ngoại năm mươi tôi chạy...

Một ngày như mọi ngày

 Một ngày như mọi ngày Sao lòng dang dở thế! Một ngày như mọi ngày Sao lòng thanh thản thế! Đời nén Có thành Không Đất nén Sông thành Bể Rừng nén Hương thành Quế Nhọc nhằn, tôi nén tôi! Cỏ xanh hồn nhiên mọc Nước sông hòa bao la Trời thu mênh mang gió Cớ gì ta...

Đồng dao

Không có gì thực tốt Mà lại tốt vừa vừa. Không có gì vừa vừa Mà lại là thực tốt… Không có gì thực tốt… Trần Đăng...

Có một ngày

Có một ngày Rời chậu cảnh, cây ra ngoài đất bãi Đất cằn hơn và bãi rộng hơn Có một ngày Không vui sướng cũng không ngần ngại Tôi rẽ vào ngả đời Gập ghềnh hơn mà thanh thản hơn! Tết này có ai cho rượu ngoại? Càng thấu tình men lá rượu ngô trong Xuân này thôi...

Di chúc

Đúng là hôm nay, một buổi sáng rất buồn Những người bạn th ân, quen ra đi vội vã Tôi chợt nhớ anh, và có nghĩ suy rất lạ Mai này, ai tiển ai đây? Đúng là hôm nay, một buổi trưa rất buồn Lòng chao nghiêng như cánh lá ngoài kia thả xuống Tôi chợt nghĩ đến mối tình...

Nhìn Chiều Xuống Vội

Chiều xuống vội, Em yêu! Nỗi nhớ. Gió! Xanh xao, Con phố đợi chờ. Mây lãng mạn. Trải chút hồn thơ. Dòng thi bút, Về phương trời cũ. Chiều xuống vội. Bờ môi héo hắt. Vòng tay chờ... Ô âm khoảng hư vô. Ðôi mắt lõm, Nhìn trong xa thẳm, Bóng ai về? Gót nhẹ xa...

Ngày Tái Chiếm Bồng Sơn

  Vượt qua sông Lại - chiều còn nắng đoàn quân từng đợt - tiến hàng ngang . tiếng súng vang rền vào thị trấn đường phố quạnh hiu - buồn thật buồn . Ðoàn quân cứ mải tiến về trước qua ga xe lửa cạnh nhà em . nhớ xưa từng buổi chiều anh đợi ngồi cổng sân...

Giờ anh ở nơi đâu ?

Anh ở đâu giữa muôn trùng sóng biển? Nơi quê nhà em vẫn nhớ triền miên Ôm con thơ nơi tổ quốc thiêng liêng Mòn mỏi ngóng trông về nơi xa thẳm Anh ở đâu giữa mưa đêm, gió lạnh? Giữa bốn bề xa tít mù khơi Để nơi này bao nỗi nhớ đầy vơi Muốn vỡ tan hòa vào con...

Mon Père

Summarily translated into French language : (Avec affection, offert à tous les pères, en particulier les Vietnamiens qui ont lutté pour la Démocratie, la Liberté et le Bonheur de leur pays et leur peuple ) .                                * * Je me souviens de mon village natal Entouré par des haies de...

Tâm Hồn Trẻ Thơ

Buổi sáng mang tiền đi hớt tóc Vô tình ngang một quán cà phê Giang hồ hầo hớn dăm thằng bạn Mầi mê tán dóc chẳng cho về. Về đâu, đâu cũng là đâu đó Đâu cũng điều hiu đất Hán Hồ Hớt tóc cạo râu là chuyện nhở Ba ngàn thế giới cũng chưa to. Tháng giêng ngồi...

Tau thất lạc bây

Những Dũng, những Hoàn, những Lê, những Cửu Mỗi đứa một phương trôi nổi như mây Từ lúc lui quan, tau thề bỏ rượu Bỏ rượu...mới hay tau thất lạc bây.   Nhớ thời chiến tranh gặp nhau Mộc Hóa Tan trận về kinh bữa mắm bữa chao Uống ngụm nước sông chợt cười...

Bạn đừng mong thấy hồn cốt Thăng Long

Hà nội của tôi Đã phôi phai mất rồi Đến cả sắc trời Hà nội Đừng tìm đâu nữa, hồ Gươm xanh như thời con gái In thâm nâu, rêu biếc những mái nhà Man mác buồn thèm nghe tiếng chuông xa Tắt nghẹn, giữa xô bồ ồn ã Bạn tôi ơi Đêm Trung thu Thôi đừng dẫn con mua...

Rừng sâu

Kẻ chiến bại nhiều tiền được kiếm tìm hài cốt Bên chiến thắng đi tìm nơi chôn cất quân nhân Bao xác người dưới đất lạnh tối tăm Bởi xấu số rơi về phe đối địch (đa phần lính quân dịch mà thôi) Rừng đại ngàn gió thốc mưa rơi Một cuộc chiến bao mạng...

Con cò

Con cò đi đón cơn mưa Tối tăm mù mịt ai đưa cò về      Sao cò nghe vạc rủ rê Đêm hôm khuya khoắt bốn bề mênh mông      Thân cò lặn lội bờ sông Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì      Cành mền chẳng đậu làm chi Nước trong nước đục có khi hết...

Em bé bới rác đêm

Em nghèo ! Tôi cũng nghèo xơ xác . Nhưng dù sao tôi đỡ khổ hơn em . Ngày đi làm ở đây tôi không tủi . Ở Quê Hương : Em thấp bé nghèo hèn . *** Bới thùng rác Quê Nghèo ! cho qua bữa . Tôi rùng mình ớn lạnh ngắm hình em : " Còn cái gì ! Cái gì trong đống rác ...?! Ngoài bệnh...

Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn

Có ai về thăm lại quê xưa Gởi cho tôi một cành hoa dại Mười bảy năm tôi chưa về lại Con nước trôi còn nhớ chân cầu Đám bạn bè giờ biết ra sao Kẻ lây lất quê nhà lận đận Người đáy biển mồ hoang mả lạnh Giấc mộng đời theo bóng thiên di Tôi một lần bỏ...

“… Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng…”

Tôi, đã ngồi hàng giờ, đọc và (cố) thấu hiểu thơ của NGUYỄN TẤT NHIÊN, lần nào cũng cho tôi nhiều cảm xúc khác biệt, ngôn ngữ trong thơ ông, là những khối thủy tinh trong suốt, chưa bị đục phá bởi những ngoại vi, những dòng thơ là những dòng tâm sự cuồng loạn, những...

Đêm mưa bỏ lại

Khuya dầm mưa bỏ rừng về với phố Tây-Ninh tình người, đau một nhánh sông ta muốn đọc vang bài kinh phổ độ trên lối ngày xưa đã quạnh trong lòng Thôi bỏ đi, như ta từng lỡ bỏ một cuộc cờ người muôn mặt đổi thay vượt giang hà con tốt qua đất đỏ đổi đời...

Chuyến về

biết bao nhiêu chuyến tàu biết bao nhiêu nhà ga đời mình là mấy chốc tàu nghỉ tàu lại xa du hành dời bao chuyến còn chờ chăng ? chuyến về...

Tự do

quê nhà tương phùng đang sắp tết quê người lỡ cỡ bước vào đông nao nao ở giữa đường cơm nước ? chút tự do mãi mãi phiêu bồng...

Ngày mai ta phải say

Giọt lệ chảy cho ngày mất nước giọt lệ lăn nhớ thuở đi đày giọt lệ rơi ba mươi lăm năm trần ai ta đau cho ngày mai, ngày quốc hận đã đội nắng, dầm mưa sống sót bao lần, ta sống sót lòng quặn lên biết mấy tháng tư buồn bóng tối còn đây nhục nhã căm hờn ba...

Còn đây chung rượu cặn

Ta ngồi xổm cởi trần bưng chén đế Bạn ở xa về, kệ mẹ nói đi Ba mươi lăm năm gặp không phải dễ Ngó mặt nhau ừ lạ lẫm, đổi thay Chiếu rượu ta chỉ sơ sài cóc, ổi Ly, chén lâu ngày mẻ miệng không vui Đũa so le, vá víu thiếu chỗ ngồi Ta tiếp bạn, rót cho tròn...

Lời mẹ nhắn nhủ

Nếu có bao giờ con yêu mẹ, Hãy yêu đi khi mẹ còn đây. Còn biết được những dòng tình cảm, Ngọt ngào, êm dịu, lẫn nồng say.   Hãy yêu đi khi mẹ còn biết, Đừng chờ đến lúc mẹ ra đi. Ghi lời yêu quý lên bia đá, Mỹ từ trên phím đá vô...

Chút tình còn vương

Tự nhiên ta thương ngày chinh chiến Nhớ rừng già sương trắng biên cương Thèm ngồi nghe pháo suốt đêm trường Thèm bè bạn, thèm đời lính trận Tự nhiên ta thương ngày leo núi Gạo sấy cầm hơi giữa đỉnh đèo Nước khe thay vò rượu mang theo Thời trấn ải vậy mà sao...

Thăm mồ bạn cũ

Tao rót cho mầy nửa ly thôi Để nửa kia tế cáo đất trời Tế thiên hạ, tế người cùng giống Tế tao, tế mầy, tế núi sông Tao nhớ cái ngày ta thua trận Giặc đuổi sau lưng, pháo nổ bầy Một cái poncho gói mầy giữa núi Đất đấp vội vàng lộ cả thây Ngày nầy năm...

Cảm đề sau khi đọc “Lời Ru Của Mẹ”

Cảm đề sau khi đọc "Lời Ru Của Mẹ" Tôi vốn yêu thơ từ thưở nhỏ Người cho xem thử mấy lời ru Lời ru của mẹ qua năm tháng Dựng lại vầng trăng thưở ấu thơ Tóc đã bạc rồi lòng vẫn trẻ Vẫn buồn như lá buổi tàn thu Lời ru của mẹ, lời ru ấy Có rối cùng...

Xin làm cỏ biếc vương chân em đi

Xin làm cỏ biếc vương chân em đi Mai em, anh về Xin làm cỏ biếc Vương chân em đi Xin làm giọt mưa Mưa dầm rưng rức Trên vai người yêu Anh cầm tay em bàn tay khô héo anh nhìn mắt em gió lùa lạnh lẽo Anh nhìn lòng mình mùa đông mông mênh cỏ non mùa xuân còn xanh dấu...

Cô gái

viên đá cuội tản về giòng suối nước cầu dừa chẩy vội cuốn nhanh luồn qua gành đá song song cô thôn vội ngủ nước xanh xanh dờn nước tuôn xiết nước dồn bến nước ta chốn này phơ phất thường niên ? thương cho cánh én năm cùng ? em bay gió dạt bao miền cỏ gai...

Xuân lạ

ồ mùa xuân mới về thay áo bao già nua gió thổi tuốt bay rồi ? cả khu rừng thưa lá non vừa nhú bầy nai tơ suối chẩy mãi chưa mời ? trên đầu đá dẫy hoa mơ lấm bụi trăng chiêm bao cỏ rộn rã thêm chồi chim thuý uyên nẩy tưng tưng bờ dậu nhẩy song song bao thủa từng...

vèo [ vèo ]

cả thiên hà mặt trời bồng bềnh trôi vô định cả trái đất mặt trăng cũng quay theo em bắt anh thề trọn đời chung thủy quanh đi quẩn laị chúng mình rớt xuống đèo...

Sống thác

sống chả có chi vui ? thác chả có chi buồn ? lộ trình con đường thẳng đường đèo và núi non sống y như vậy đó thác liệu có mồ chôn kiếp này bao kiếp trước ? có chung 1 linh hồn...

Quê quán

xa quê xa quán xa núi xa đèo đi lính miền núi đá đêm nghe tiếng tắc kè ? cút về ? mà về đâu ? từ triền nguồn dốc ngược ăn măng le rau tàu bay bụng ỏng da chì ngã nước đêm ngày nghe tiếng tắc kè [ cút về ] ai tha cho mà về...

Hai nơi

dòng nước có đuôi dòng đời lộn ngược ? đi sau đến trước đi trước về sau ? cũng không có chi ? mới lạ sắp yên mồ yên mả lại bận rộn đẩu đâu ? nhớ tới nhớ lui vồng mạ hàng cau những bụi trà tàu người đi ngả ngớn dòng nước rối bời cùng xuôi ra...

ký ] kỳ ]

24 giờ thôi đủ 1 vòng 7 ngày chẵn lẻ đã qua song ngày dài tháng ngắn 12 tháng đếm từ 1 đến 365 lần từ nhỏ biết bò rồi biết đứng từ khi bú mẹ đến bú chai từ khi nằm ngửa nằm trên tã rồi cũng lớn lên giống ngỗng trời mới đó hũ đầy giờ men nhạt quê cha...

Bài thơ viết muộn

Chia tay một buổi, không chào, không vẫy nhìn một giây cúi mặt quay đi ta bỏ lại A 20 bóng núi xanh rì có đôi mắt nhìn theo trên sân nắng hơn hai mươi năm nhục nhằn đời cơm áo chưa một lần quay lại gặp nhau đời phũ phàng, trôi dạt chẳng bình yên sống thoi thóp chờ...

Thơ Tù

THƠ TÙ (Duyên Anh) Cám ơn ngục tù Nhân danh ai Hạnh phúc và đau khổ Tiếng gọi không thể vọng ra ngoài Trường học nhà tù Lãnh tụ và sự bất diệt Vinh quang chủ nghĩa Lòng trắc ẩn Lời tự thú của kẻ bắt tù nhân tự thú Tin mừng Tình...

Nhân Danh Những Gì Tôi Biết (Độc Ngữ)

 Nhân Danh Những Gì Tôi Biết gồm mười bốn bài thơ Duyên Anh sáng tác trong vòng ba ngày, cuối năm 1986. Rất tiếc, rất ít người có dịp đọc những bài thơ bốc lửa này khi Duyên Anh còn sinh thời. Ngoại trừ tạp chí Quan Điểm của cố luật sư Phạm Kim Vinh, hầu như không...