1.
Khi rừng đầu nguồn không còn xanh giữa trời đất
không gian hanh hao cỏ cây lụi tàn theo tháng năm
chân động lưng đèo đầu non vắng rừng phòng hộ.
đá lặng thinh lìa xa thân núi ngày qua sạt lở hoang tàn.
Hoa dại lan rừng rong rêu cằn khô tuổi biếc
còn đâu đồi...
cảm ơn thành phố Qui Nhơn
cho tôi tuổi nhỏ và cơn mưa chiều
cho tôi ngày tháng thơ yêu
bên dòng Thị Nại - cánh diều thả bay .
cảm ơn đường nhỏ Duy Tân
dẫn tôi đến lớp vào sân trường đời
chiều hè nhặt cánh phượng rơi
ép trang sách vở - một thời thư...
Tặng các em tôi.
Ðêm cuối Hạ, ta về thăm phố cũ
Ðèn mờ soi, bụi phủ ngập tím đường
Qua cầu vượt, xe trườn lên bóng ngả
Bến sông khuya tỏa xám những vết đêm
Thành phố bây giờ nửa lạ nửa quen
Nhà lầu chênh vênh dựng bên phố thấp
Ngặp ngừng...
Rừng giận ùn ùn cơn lũ quét
Người dắt dìu người qua nông sâu
Đất giận trút hờn cơn địa chấn
Người xót xa người khóc bể dâu
Trần Ngọc...
Đã từ lâu tôi mơ một ngày về phố Hội
Nhìn trăng lên soi bóng nước chùa Cầu
Nhìn mặt đường rộn tiếng guốc khua mau
Buổi tan học ngày tôi vừa mới lớn
Tôi ra đi phố Hội vào thu sớm
Mưa giăng giăng che khuất lối đi về
Để bây chừ như mất một miền quê
Đời...
(Thương lắm miền Trung ơi)
Miền Trung bão lụt quen rồi?
Một năm mấy vụ gội trời, lội sông
Mì tôm, rau đắng cầm lòng
Lòng riêng Bưởi vẫn nhớ Bòng ngoài kia
Trót lòng đã miệng lời thề
Theo Bòng mấy chục, cơn mê chửa tàn
Bây chừ vườn Bưởi tan...
Đêm về phố lạ dưới cơn mưa
Nhớ mắt em buồn buổi tiễn đưa
Che tay nghe lệ mình đang ướt
Bước chậm thương cây lá chuyển mùa
Lụt quê hương, mưa xứ người
Một giòng tủi nhục chảy không nguôi
Mưa qua biển Thái tanh mùi máu
Bao xác thây người lặng lẽ...
Lũ ơi tao ghét mày lũ ơi
Bí nát miền trung bầu phương trời nát dạ
Bắt em tao nuốt mây trời đỡ đói
Bắt mẹ tao còng lưng hứng sương đầu lưỡi chát mèm
Bắt chị tao tơi bời áo gió cởi
Bắt cha tao bạc tóc leo trèo
Bắt anh tao đá cứng chân bó gối
Lũ ơi...
cây bàng lề trái
trút linh hồn
dâng máu trải đường thu
cây hoa sữa lề phải
giọt giọt hoa
nhỏ lệ khóc sương mù
bổ đề em Hà Nội
mùa thu
nhà toán học Ngô Bảo Châu
thấy toàn cừu đi lề phải
cấm lề trái
gió heo may không dám ra đường
gió heo may mang...
Sao Hồ Gươm biết tôi chia xa?
Mà run cho mọi bóng cây nhòa
Mà im im hết nghìn tăm cá
Mà thở chiều lên khắp cỏ hoa ?
Gió níu hoàng hôn xuống đáy tranh
Lá rụng, trời xao động cổ thành
Đổi dòng, sông gửi hồn ngưng đọng
Mượn hồ trả kiếm lại trời xanh
Tôi muốn...
Khi vừa rời lòng mẹ
Con đỏ hoe như một cục bùn non
Có phải mẹ vừa nhặt con lên từ đáy sông Hồng
Mà hạt phù sa bật khóc?
Con mới hiểu biển vì sao khát nước
Triệu năm còn ừng ực uống dòng sông
Vì sao Lạc Long Quân lấy sông Hồng làm đuốc
Soi nước Văn Lang...
Quẹo phải ta về khu đất mới
nhà xác xơ cây cỏ vàng hoe
tháng năm trưa hè nắng bốc hơi
đường đá lắc lư mồ hôi đổ
Trảng-Bàng một thời ta trốn học
tuổi lớn lên vừa chạm vào yêu
có em thơ áo dài bím tóc
quen một lần cố nhớ vẫn quên
Ôi Khiêm-Hanh dấu bom...
Đọc Xuôi:
Thu vàng nắng đượm thắm ngàn hoa,
Khói tỏa chiều mây liễu thướt tha.
Lờ lững sóng trôi thuyền nhẹ lướt,
Mãi mê chim hót tiếng vui hòa.
Thơ tình gởi mộng hồn non...
(Quế Sơn, Quảng Nam)
Ta vẫn hằng mơ ngày trở lại
Thăm rừng Nghi Hạ, núi Nghi Sơn
Núi đứng chờ ai khô lệ đá
Rừng xưa mấy độ lá thu rơi
Mưa có buồn hơn trên xóm...
Anh bước đi giữa trời đất Bắc
Hà Nội mưa phùn lạnh kẽ xương
Chiếc nạng gỗ khua từng tiếng nấc
Gõ nhịp thương đau xuống mặt đường
Như trụ đèn đêm...